Đánh bài ma trận Vui đến chẳng còn biết rằng ngoài kia trời đêm

Một trái tim. Một đôi chân

Đầu tuần, bạn bè kêu tới hỏi thăm. Sao, đi show về có ổn không?… Cô có khỏe không cô, nghe kể vui lắm phải không cô, nghe nói cô bán hết băng thâu phải không cô?… Đại thể là những câu thăm hỏi thân mật. Tất cả vừa vượt qua quãng đường chiến binh, thở ra sương, tay kéo va-li rã rời,  chân đi hai hàng, khiêng những thùng băng thiếu điều trào máu mũi, máu mồm, làm sao khỏe cho được. Trẻ tuổi còn ngoắc ngoải, huống chi tôi. Ngáp như cá mắc câu. Bởi vậy, những lời hỏi  thăm là những lời an ủi, sớt chia quan trọng. đánh bài ma trận Vui đến chẳng còn biết rằng ngoài kia trời đêm đã rất gía. Buồn cho những ai một cuộc đời chờ đợi những lờihỏi thăm . Điều nhỏ nhoi, giản dị đủ cho lòng ấm lại mà không có.
anh-lan-27-134

Khát lắm,sau những dãy show, sau những tuần quay video,  tôi thèm ăn uống như một người sắp chết. Cả bọn ngồi cùng nhau cười nói râm ran, đồ ăn thức uống phải nói là chẳng thiếu gì nhưng được tán gẫu với tụi bạn cộng với sự thành công của một chương trình nhờ sự thương mến, nhường nhịn.  biết điều giữa chúng tôi.

Đánh bài ma trận Vui đến chẳng còn biết rằng ngoài kia trời đêm

Do vậy, tôi chẳng còn lòng dạ để đánh bài nhận card. Nhai cứ như nhai cỏ miễn sao cho đầy cái dạ dày trống rỗng cả tuần của tôi. Ăn uống xong đã 2 giờ sáng, về phòng tắm giặt, sắp xếp quần áo các thứ rồi chong mắt đợi sáng để rồi cả bọn lại kéo nhau ra sân bay, mỗi đứa đi một ngã. Đi mãi, như ông Trịnh Công Sơn đã viết… Người ta sinh ra có hai chân để đi…

Những tuần lễ lớn, bà con được nghỉ bù ngày thứ Hai, chúng tôi hay có 3 show đánh bài nhận thưởng ở 3 tiểu bang. Va-li băng nhạc, đồ đạc lỉnh kỉnh như máy sấy tóc, bàn ủi cứ để mặc cho máy bay nó chở. Quần áo cùng các đồ phụ tùng để mang lên sân khấu thì ai nào cũng kè kè bên người bởi những chuyến bay phải đổi tàu, mọi thứ dễ thất lạc.

anh-lan-27-133

Đàn ông dễ có thể xin lỗi khán giả hơn  – có lý do chính đáng – để diện quần jean khi đi đánh bài, áo thun lên hát hay có thể mượn bất cứ ai, còn đàn bà con gái chúng tôi thì… chịu. Tìm đâu ra người có cùng cỡ với mình từ giầy tới áo, đến quần, lại cả những của nợ để cột, để bó,. Chẳng lẽ lại bụi đời quần jeans, áo thun đi bốt lên hát…

Leave a Comment